Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Tý Linh
Bài Viết Của
Tý Linh
Vatican Công Bố Chương Trình Và Logo Của Năm Đức Tin
Đức Thánh Cha Mời Gọi Đừng Đánh Mất Ý Nghĩa Tôn Giáo Sâu Xa Của Lễ Giáng Sinh
Lời Thiên Chúa Trong Việc Đào Tạo Linh Mục
Đức Bênêđíctô XVI: Không Phải “Dân Tộc” Do Thái Đã Kết Án Chúa Giêsu
Lợi Nhuận Không Phải Là Một Cứu Cánh Tự Nó
Radio Vatican Nói Về Cuộc Khủng Hoảng Libya: Xen Vào Chuyện Nội Bộ Hay Bổn Phận Bảo Vệ?
Phản Ứng Của Đức Thánh Cha Bênêđíctô Trước “Sự Kiện Libya”
Đức Thánh Cha Cám Ơn Cha LÉTHEL
Đức Thánh Cha: Sự Nô lệ Nghiêm Trọng Và Sâu Xa Nhất Là Nô Lệ Cho Tội Lỗi
Đức Thánh Cha Bày Tỏ Sự "Đau Buồn Sâu Xa" Và Khen Ngợi Người Dân Nhật Bản Sau Vụ Động Đất
Quan Điểm Của Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI Về Năm " Vấn Đề Gây Trang Luận"
QUAN ĐIỂM CỦA ĐỨC THÁNH CHA BÊNÊĐÍCTÔ XVI VỀ NĂM " VẤN ĐỀ GÂY TRANG LUẬN"

QUAN ĐIỂM CỦA ĐỨC THÁNH CHA BÊNÊĐÍCTÔ XVI VỀ NĂM « VẤN ĐỀ GÂY TRANH LUẬN »

« Chúa Giêsu thành Nadarét », một « cuốn sách lịch sử »

Hôm 10/03/2011, ĐHY Marc Ouellet, pss, chủ tịch Bộ Giám Mục, đã giới thiệu cuốn sách mới của Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI. Theo ngài, đây là một « cuốn sách lịch sử » và là một « tác phẩm bản lề », « mở đầu cho một kỷ nguyên mới của chú giải thần học », một tác phẩm « giải phóng ». ĐHY phân biệt năm « vấn đề gây tranh cãi » qua đó Đức Thánh Cha bày tỏ lập trường của mình.

Theo ngài, « cuốn sách này sẽ có một hiệu quả giải phóng để kích thích lòng yêu mến Thánh Kinh, để khuyến khích lectio divina và để giúp đỡ các linh mục rao giảng Lời Chúa ».

ĐHY cũng cho thấy cuốn sách này còn « hơn một cuốn sách » nữa : « đó là một chứng tá cảm động, lôi cuốn, giải phóng », cho « các chuyên gia » và cho « các tín hữu ».

Trong số « các vấn đề chủ chốt », ĐHY người Canada phân biệt « vấn đề nền tảng lịch sử của Kitô giáo xuyên qua hai cuốn sách của cùng một tác phẩm ; tiếp đến là vấn đề niềm tin thiên sai của Chúa Giêsu, được theo sau bằng vấn đề thục tội…mà tạo nên vấn đề cho nhiều nhà thần học ; cả vấn đề chức tư tế của Chúa Kitô trong tương quan với vương quyền và hy tế của Ngài… ; sau cùng là vấn đề Chúa Giêsu phục sinh… ».

ĐHY nói : « Tôi xác định những vấn đề trên đây như là những điểm mấu chốt phải làm sáng tỏ trong khoa chú giải cũng như trong khoa thần học, để tái đưa đức tin của các tín hữu đến với chính Lời Chúa, được hiểu trong tất cả sức mạnh và sự mạch lạc của nó, bất chấp những điều kiện hóa thần học và văn hóa đôi khi ngăn trở tiếp cận ý nghĩa sâu xa của Thánh Kinh ».

Phương pháp và mối liên hệ với Do Thái giáo

Trích dẫn tác phẩm của ĐHY Ratzinger « Đức tin Kitô giáo, hôm qua và hôm nay » (Einführung in das Christentum), ĐHY Ouellet giải thích rằng « Kitô giáo vì là tôn giáo của Ngôi Lời nhập thể trong lịch sử, nên đối với Giáo Hội, việc lưu tâm đến các sự kiện và các biến cố có thực là cần thiết, chính bởi vì chúng chứa đựng « những mầu nhiệm » mà thần học phải đào sâu bằng việc sử dụng các chìa khóa giải thích thuộc về lãnh vực đức tin ».

ĐHY nhấn mạnh phương pháp này : « Lối chú giải của ngài giải thích các sự kiện có thực theo cách giống với khảo luận về « các mầu nhiệm của cuộc đời Chúa Giêsu » của thánh Tôma Aquinô, « được hướng dẫn bằng lối giải thích đức tin, nhưng đồng thời và cách có trách nhiệm lưu tâm đến lý do lịch sử, nhất thiết được chứa đựng trong cùng đức tin này » (Phần giới thiệu). »

ĐHY cũng nhấn mạnh đến « mối quan tâm của Đức Giáo Hoàng đối với khoa chú giải phê bình-lịch sử mà ngài biết rõ và ngài rút ra điều tốt nhất từ đó để đào sâu các biến cố của Bữa Tiệc Ly, ý nghĩa của lời cầu nguyện ở vườn Gethsémani, thời gian của cuộc thương khó và cách riêng những dấu vết lịch sử của sự phục sinh ».

Nhưng ĐHY cũng cho thấy, « ngài không quên tố giác qua việc thiếu mở ra của một lối chú giải được thực hành chỉ quá theo « lý trí », nhưng quyết tâm chính yếu của ngài vẫn là soi sáng về mặt thần học những sự kiện của Tân Ước với sự trợ giúp của Cựu Ước và ngược lại, theo cách loại suy nhưng cách chặt chẽ hơn lối giải thích tiên trưng của các Giáo Phụ ».

Từ đó, ĐHY cho thấy « mối liên hệ của Kitô giáo với Do Thái giáo tỏ ra được củng cố nhờ lối chú giải bén rễ sâu trong lịch sử Israël được nắm bắt lại trong việc định hướng nó đến Chúa Kitô ».

ĐHY trích dẫn « lời nguyện tư tế của Chúa Giêsu », mà là « một suy niệm thần học tuyệt vời » và « được thủ đắc nơi nó một chiều kích hoàn toàn mới mẻ nhờ lối giải thích của ngài được soi sáng bởi truyền thống Yom Kippour của Do Thái giáo. »

Niềm tin thiên sai của Chúa Giêsu

Về vấn đề Chúa Giêsu như là Đấng Thiên Sai, ĐHY Ouellet nhấn mạnh rằng Đức Thánh Cha bác bỏ lối giải thích về một Chúa Giêsu như là “ nhà cách mạng” hay “bậc thầy luân lý”, “vị ngôn sứ cánh chung”, một “Rabbi lý tưởng”,  một người dấn thân cho những người ở bên lề xã hội thời bấy giờ, “một vị thiên sai cách nào đó theo hình ảnh của người giải thích về Ngài chịu ảnh hưởng của các ý thức hệ đang thống trị.”

Lối trình bày của Đức Thánh Cha “bén rễ sâu trong truyền thống Do Thái giáo”, ngài “nối kết tôn giáo và chính trị, nhưng bằng cách nhấn mạnh đến mức nào Chúa Giêsu thực hiện một sự đoạn tuyệt giữa hai lãnh vực”: “Đức Giáo Hoàng minh họa cách mạnh mẽ và rõ ràng các chiều kích vương đế và tư tế của niềm tin thiên sai này, mà ý nghĩa của nó là thiết lập nền phụng tự mới, việc thờ lạy trong Tinh thần và Chân lý, mà bao hàm tất cả cuộc sống, cá nhân và cộng đoàn, như là một hy lễ tình yêu để tôn vinh Thiên Chúa trong thân xác”.

Việc cứu chuộc và việc thục tội

Vấn đề tranh cãi thứ ba: “ Tầm quan trọng của việc cứu chuộc và vị trí mà việc thục tội phải có ở đó hay không”. Những lối giải thích hiện đại đôi khi đối lập một vị “Thiên Chúa tàn bạo” với một vị “Thiên Chúa thương xót”, “sự tự trị của con người” và “ một sự đền tội thay” cho tội lỗi chúng ta bởi một người khác. Đức Thánh Cha soi sáng vấn đề này dưới nhiều khía cạnh, và “cho thấy làm thế nào lòng thương xót và sự công chính đi đôi với nhau” trong khuôn khổ của “Giao ước” giữa Thiên Chúa và dân của Người, giữa Thiên Chúa và nhân loại.

ĐHY  Ouellet đặt câu hỏi : « Một vị Thiên Chúa mà sẽ tha thứ tất cả không bận tâm đến câu trả lời mà thụ tạo của ngài phải đưa ra, phải chăng Ngài đã coi trọng Giao Ước và nhất là sự dữ ghê tởm đang đầu độc lịch sử thế giới?”

ĐHY trả lời bằng đoạn văn sau trong cuốn sách: “Chính Thiên Chúa ‘uống chén” của tất cả những gì là kinh khủng và do đó Ngài tái lập luật pháp bằng tình yêu cao cả của Ngài mà, xuyên qua đau khổ, biến đổi bóng tối”.

Cuốn sách “mời gọi suy tư và nhất là hoán cải” vì “cần phải đầu tư tự do của mình vào đó để khám phá ý nghĩa sâu xa của Giao Ước mà dấn thân chính tự do của mỗi người”.

Chức tư tế của Chúa Kitô

Về vấn đề chức tư tế của Chúa Kitô, cuốn sách cho thấy rằng Chúa Giêsu không thể chỉ là “một giáo dân được ban cho ơn gọi ngôn sứ”, mà chắc chắn “đã không thuộc về tầng lớp quý tộc tư tế của Đền Thờ” và “ đã sống bên lề của thể chế nền tảng này của dân Israël” nhưng không phải vì thế là một hình ảnh “xa lạ với chức tư tế và không có liên quan đến nó”.

ĐHY Ouellet nhấn mạnh các đoạn chủ chốt sau của câu trả lời của Đức Thánh Cha : « Việc chú giải lời nguyện tư tế của Chúa Giêsu…dẫn độc giả đến những bãi cỏ mà độc giả đã không tưởng nghĩ trước. Việc thiết lập Thánh Thể xuất hiện trong khung cảnh bởi một vẻ đẹp sáng ngời mà lan sang đời sống của Giáo Hội như là nền tảng và là nguồn mạch bình an và phấn khởi thường xuyên”.

Đức Thánh Cha “bám sát lây những phân tích lịch sử tỉ mỉ nhất nhưng chính ngài làm sáng tỏ những khó khăn nan giải như là chỉ một khoa chú giải thần học duy nhất có thể thực hiện điều đó.” ĐHY nói thêm: “ Chúng ta kết thúc chương về Bữa Tiệc Ly không phải là không có cảm xúc và trong sự thán phục”.

Sự phục sinh của Chúa Giêsu

Sau cùng, về vấn đề phục sinh, “chiều kích lịch sử và cánh chung học của nó, mối tương quan của nó với tính xác thể và với Giáo Hội”, Đức Thánh Cha khẳng định: “Đức tin Kitô giáo đứng vững qua chân lý về chứng tá theo đó Chúa Kitô đã phục sinh từ cõi chết, hoặc là nó sụp đổ” (Chương IX, 1).

ĐHY Ouellet nói rõ : Đức Giáo Hoàng chống lại những lối giải thích tuyên bố là tương thích việc loan báo sự phục sinh của Chúa Kitô và sự trường tồn của thi thể của Ngài trong hầm mộ. Ngài loại trừ những lý thuyết phi lý này bằng cách nhấn mạnh rằng ngôi mộ trống, cho dầu nó không phải là một bằng chứng về sự phục sinh, mà không ai đã là chứng nhân trực tiếp, vẫn là một dấu chỉ, một tiền dữ kiện, một dấu vết được để lại trong lịch sử bởi một biến cố siêu việt. “Chỉ một biến cố có thực với phẩm chất hoàn toàn mới mẻ mới có thể làm cho khả thể việc loan báo của các Tông đồ, mà không thể được giải thích bằng những suy niệm hay những kinh nghiệm huyền bí nội tâm”. Sự phục sinh của Chúa Giêsu, đó là một “đột biến quyết định”, “một bước nhảy vọt hảo hạng” mà mở ra “một khả năng làm người mới”. Đức Thánh Cha nhấn mạnh “tầm quan trọng lịch sử của sự phục sinh” được biểu lộ “trong chứng tá của các cộng đồng đầu tiên mà đã tạo nên truyền  thống ngày Chúa nhật như là dấu xác định thuộc về Chúa”.

Đức Thánh Cha nói: “Đối với tôi, việc cử hành Ngày của Chúa, mà từ ban đầu phân biệt cộng đoàn kitô hữu, là một trong những bằng chứng mạnh mẽ nhất về sự kiện rằng, ngày hôm đó, có điều gì dó ngoại thường đã xảy ra – khám phá ngôi mộ trống và việc gặp gỡ với Chúa Phục Sinh” (IX, 16).

 Đức Thánh Cha cũng khẳng định rằng “cuộc gặp gỡ với Chúa phục sinh là sứ mạng và mang lại hình thức của nó cho Giáo Hội sơ khai”.

ĐHY Ouellet bình luận: “Mỗi lần chúng ta tham dự vào Thánh lễ Chúa Nhật, chúng ta đi đến gặp gỡ Chúa Phục Sinh, Đấng đang trở lại với chúng ta, trong niềm hy vọng rằng chúng ta làm chứng rằng Ngài sống động và Ngài làm cho chúng ta sống. Chẳng phải là không có ở đó điều gì tái xây dựng ý nghĩa của thánh lễ Chúa Nhật và của sứ mạng truyền giáo?”

Tý Linh

Theo ZENIT

Tác giả: Tý Linh
   dunglac@gmail.com