Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoàng Sỹ Quý, SJ.

CÙNG MỘT TÁC GIẢ

Hành Hương Tây Trúc Mới

Vấn Đề Đối Thoại Tôn Giáo

 Biên Tập - Tác Giả
 Văn Hóa Biên Khảo
  Đông Lan
  Đỗ Hữu Nghiêm, Gs.
  Đỗ Mạnh Tri
  Đỗ Quang Chính, sj.
  Đỗ Xuân Quế, Lm.
  Cao Phương Kỷ, Lm
  Hoàng Đình Hiếu
  Hoàng Kim Toan, Lm
  Hoàng Sỹ Quý, SJ.
  Kim Ân
  Kim Định
  Lê Đình Thông, phd.
  Lê Hữu Mục, Gs.
  Lê Ngọc Bích
  Lê Văn Lân, MD.
  Mặc Giao
  Nguyễn Đăng Trúc, Gs.
  Nguyễn Ước
  Nguyễn Công Bình, Ls.
  Nguyễn Chính Kết
  Nguyễn Cung Thông
  Nguyễn Khắc Dương
  Nguyễn Khắc Xuyên
  Nguyễn Long Thao
  Nguyễn Sơn Hà
  Nguyễn Thái Hợp, Gm.
  Nguyễn Tiến Cảnh, MD.
  Nguyễn Trí Dũng
  Nguyễn Trọng
  Nguyễn Văn Thành
  Nguyễn Văn Trung
  Nguyễn Vy Khanh
  Nguyễn Xuân Quang, MD.
  Nguyên Nguyên
  Phùng Văn Hóa
  Phan Đình Cho, Lm
  Phạm Đình Khiêm
  Phạm Hồng Lam
  Trần Cao Tường, Lm.
  Trần Hữu Thuần
  Trần Mạnh Trác
  Trần Ngọc Báu
  Trần Ngọc Thêm, Gs
  Trần Phong Vũ
  Trần Văn Đoàn
  Trần Văn Cảnh
  Trần Văn Kiệm, Lm.
  Trần Văn Toàn, Gs.
  Trần Vinh
  Vũ Đình Trác, Lm
  Vũ Hùng Tôn, Lm
  Vũ Kim Chính, Lm
  Vũ Thành, Lm
  Vĩnh An
 Văn Học Nghệ Thuật
  Đàm Trung Phán
  Đàm Trung Pháp, Gs.
  Đỗ Thảo Anh
  Đồng Xanh Thơ Nha Trang
  Đồng Xanh Thơ Sài Gòn
  Đồng Xanh Thơ Xuân Lộc
  Đường Phượng Bay
  Bùi Nghiệp
  Cát Đơn Sa
  Cao Huy Hoàng
  CLB Thánh Nhạc
  Du Tử Lê
  Duy Hân
  Gã Siêu
  Gioa-Kim
  Hàn Mặc Tử
  Hạnh Đức
  Hương Kinh Trà Lũ
  Hoài Việt
  Hoàng Diệp, Lm.
  Hoàng Kim Tốt, Lm.
  Hoàng Thị Đáo Tiệp
  Hoa Văn
  Joseph Trần Việt Hùng, Lm
  Lê Đình Bảng
  Lê Miên Khương
  Lê Ngọc Hồ
  Lưu Minh Gian
  Mặc Trầm Cung
  Mi Trầm, Lm.
  Ngô Duy Linh, Lm.
  Nguyễn Đức Cung
  Nguyễn Hùng Sơn
  Nguyễn Phú Long
  Nguyễn Thị Hồng Diệp
  Nguyễn Thị Kim Loan
  Nguyễn Thị Phượng
  Nguyễn Trung Tây, Lm
  Nguyễn Văn Hiển
  Nguyễn Văn Sướng
  Nguyễn Xuân Văn, Lm
  Nhóm Thánh Vịnh Nauy
  Nhất Chi Vũ
  Nt Goretti Võ Thị Sương
  Phạm Huyền
  Phạm Trung
  Quyên Di
  Sông Thanh
  Sr. Hoàng Yến
  Sr. Sương Mai
  TC. Phan Văn Khải
  Thái Anh
  Thanh Sơn
  Tin Yêu
  Trà Lũ
  Trịnh Tây Ninh
  Trọng Nhân, Lm
  Trăng Thập Tự, Lm.
  Trầm Tĩnh Nguyện
  Trần Mộng Tú
  Trần Ngọc Chương
  Trần Ngọc Mười Hai
  Trần Ngọc Thu
  Trần Thu Miên
  Trần Trung Đạo
  Tuấn Kim
  Vũ Thái Hòa
  Vũ Thủy
  Vân Đỳnh
  Việt Hải - Los Angeles
  ViVi
  Xuân Ly Băng
  Xuân Minh
 Tâm Linh Tôn Giáo
  Đỗ Tân Hưng
  Đặng Xuân Thành, Lm.
  Đinh Quang Thịnh, Lm.
  Bùi Tuần, Gm.
  Lê Công Đức, Lm.
  Lê Quang Vinh
  Mai Tá
  Minh Anh gp Huế, Lm.
  Ngô Phúc Hậu, Lm.
  Nguyễn Cao Siêu, S.J.
  Nguyễn Hữu An, Lm.
  Nguyễn Kim Ngân
  Nguyễn Lợi, Lm
  Nguyễn Tầm Thường, sj.
  Nguyễn Văn Nội
  Nguyễn Văn Thư, Lm
  Nguyễn Văn Thuận, HY
  Phạm Hoàng Nghị
  Phạm Văn Tuệ, Lm.
  Tý Linh
  Têrêsa Ngọc Nga
  Trần Mỹ Duyệt
  Trần Minh Huy, Lm.
  Vũ Văn An
  Võ Xuân Tiến, Lm.
 Nhiếp Ảnh
  Cao Tường
  Diệp Hải Dung
  Nguyễn Đức Cung
  Nguyễn Ngọc Danh
  Sen K
  Tâm Duy, Lm
HÀNH HƯƠNG TÂY TRÚC MỚI

LÊN ĐƯỜNG

Balê 23 bảy 1968
Mãi chiều nay mới lấy được chiếu khán Ấn Độ. Vội một tí, nhưng vẫn có thể lên đường ngày mai như đã định trước.

Ấn Độ không đến nỗi xa lạ gì đối với tôi. Sáu năm trước, khi xuất dương du học, tôi đã có dịp ghé qua một hải cảng. Nhưng Ấn Độ ngày ấy khác, vì ngày nay, chính tôi đã đổi khác. Sau sáu năm nghiên cứu Ấn triết, bừng tỉnh tôi đã giác ngộ, đã khám phá ra xứ Tây Trúc của Huyền Trang xưa kia. Và ngày nay, theo gót Huyền Trang, tôi muốn tới “thỉnh kinh” dưới “gốc cây Bồ đề” của tôn giáo Ấn. Phải, tấm bằng chuyên khoa Ấn học chỉ mới trỏ (nirupay) cho tôi xứ Ấn, còn để hiểu Ấn, tôi cần phải đến tận nơi quan sát và sống nghiệm.

Đọc tới đây, có lẽ phần đông độc giả cho tôi là một Đại đức hay ít ra một Phật hữu. Thực ra, tôi không phải là một Phật tử theo danh xưng và ở hình thức, nhưng không phải vì thế mà tôi không mang trong thâm tâm một cái gì của đạo Phật. Một lần kia bên Ý, mấy người bạn Tây diễu tôi: Mầy cũng là một Phật tử đấy. Và tôi đáp ngay: Đúng, tôi là Phật tử một cách nào đó, vì tôi không thể chối bỏ nguồn gốc của tôi. Phải, ít hay nhiều, tôi đương sống cái nguồn gốc đó! Tam giáo đã góp phần lớn vào việc tạo thành con người tâm lý sâu xa của tôi, và từ nền tảng ấy, tôi đã nhận lấy Kitô giáo. Vậy, nói cho đúng ra, tôi là một Kitô hữu mang sắc thái Tam giáo. Và chỉ có thế, tôi mới đúng là một Kitô hữu, bởi lý do là một đạo nhập thể, đạo của Thiên Chúa thành người.

Cho nên, hành hương Ấn Độ, tôi không muốn chỉ là một học giả, mà còn muốn thực hiện một cuộc “Về nguồn” nào đó cho mình và cho biết bao nhiêu người Việt khác.

24 Bảy
Máy bay hạ cánh, tạm dừng ở phi trường Nhã Điển giữa một buổi trưa hè chói sáng. Tuy không được viếng thăm Nhã Điển, nhưng cuộc dừng chân tại đây gợi cho tôi nhiều ý nghĩ. Nhã Điển là nơi phát xuất thứ nhất của văn minh Tây phương, nơi mà tôi đang muốn từ giã để tìm về cánh trời êm ả Đông phương. Tuy nhìn nhận Đông phương văn minh hơn Tây phương, vì “người” hơn và “tinh thần” hơn, tôi vẫn coi Tây phương như một bổ túc cho Đông phương, và ngược lại. Dẫu thế, tôi không thể là một cuộc hòa đồng, vì tôi chỉ có thể đón nhận Tây phương trong tinh thần đối thoại, nếu biết dừng lại ở chỗ mà từ đấy tôi đã thoát sinh, tức Đông phương.

Điều đáng buồn chỉ là ở chỗ Tây phương đang có ưu thế về khoa học, kỹ thuật và kinh tế, nên người bên Đông lóa mắt đã tưởng lầm bên mình không có gì đáng kể, coi như chỉ có thứ văn minh “tàn nhẫn” kia mới là văn minh thôi (tôi nói “tàn nhẫn” vì nó “khách quan”, và hướng về việc “chế ngự” vạn vật nhiều hơn “làm người”).

25 Bảy
Phi cơ hạ cánh xuống phi trường Bombay vào lúc 5 giờ rưỡi sáng, khi trời còn tối các nhân viên quan thuế có lẽ còn ngái ngủ, nên việc khám xét sơ sài.

Bombay, một cửa biển đẹp như Napoli và đẹp giống Napoli! Bombay, thành phố khá “Tây” của Ấn Độ và quan trọng bực nhất về kỹ  nghệ và kinh tế của xứ này!

Cách đây mấy năm, Bombay là nơi thứ nhất bên Á châu được dịp đón tiếp một vị Giáo hoàng, Đức Phalô đệ lục. Trong dịp ấy, một tờ báo bên Tây, muốn trình bày tính cách “thừa sai” của cuộc thăm viếng đã in hình chụp Đức Phaolô ngồi bên Tổng thống Ấn Độ. Vẫn còn cái quan niệm ngây thơ về thừa sai, một quan niệm thực dân tôn giáo!

May thay, trong dịp ấy (dịp Đại hội Thánh thể thế giới), một cuộc hội thảo quy tụ nhiều học giả Kitô giáo đã bàn đến chân giá trị của các tôn giáo Đông phương. Không may, những Giám mục các nước Á châu khác, trừ một đôi vị, đều vắng mặt.

Tác giả Hoàng Sỹ Quý, SJ.

   dunglac@gmail.com